Một lần lầm lỡ vì lô đề

(choivietlott.com) – Lô đề xưa giờ vốn là “thú vui” sau mỗi giờ đi làm của các cánh mày râu để giải tỏa căng thẳng công việc cũng như kiếm thêm chút đỉnh cho gia đình. Thế nhưng, theo dòng xoáy của xã hội, con người ta dần ăn thua hơn với cái nghề đỏ đen này và không chỉ dừng lại ở đó, các thanh niên, các chị em phụ nữ cũng dần trở nên quen thuộc hơn với những người ghi lô đề.

Với cách đánh đơn giản, lời mời chào dễ ăn, dễ trúng, lô đề đang dần len lỏi vào từng ngôi nhà, ngõ ngách và khu phố, làm thay đổi biết bao số phận con người.

Tôi quen M khi em đang làm nhân viên bán thời gian tại một cửa hàng tiện lợi, qua tiếp xúc bên ngoài M là một cô bé khá hoạt bát, xinh xắn và lanh lợi, em luôn chân luôn tay với công việc, nhẹ nhàng với khách hàng và được rất nhiều người quý mến, có rất nhiều khách hàng quay lại chỉ để được gặp và nói chuyện với em, trong đó có tôi. Ở em có một sức hút rất lớn mà tôi không thể diễn tả được. Ban đầu khi nói chuyện với tôi, em còn khá nhút nhát và ngại ngùng, khi tiếp xúc được một thời gian, em mới dần yên tâm và kể cho tôi nghe về cuộc đời của em.

Em kể, em sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo. Tuổi thơ của em gắn liền với đồng ruộng, con trâu, con bò, quanh năm suốt tháng chỉ biết đến đi học và giúp đỡ bố mẹ chăm lo cho gia đình. Ngày em đỗ đại học, cả nhà vừa mừng vừa lo, mừng vì em có cơ hộ được học để đổi đời, để thoát cảnh nghèo, lo vì gia đình không đủ điều kiện để lo cho em ăn học, nhưng với quyết tâm của mình, em vẫn cố gắng động viên gia đình để được đi học. Ngày đầu tiên bước chân lên Hà Nội, em bị choáng ngợp bởi phố xá tấp nập và những ngôi nhà cao tầng san sát, cảnh tượng mà ở quê em không bao giờ được nhìn thấy. Cảnh tượng trước mắt ấy khiến em nghĩ về một tương lai xán lạn sau khi ra trường, em sẽ xin được việc ở một công ty nào đó với mức lương mà em mong muốn.

Thế nhưng càng đi học, ước mơ về tương lai sáng lạn đó của em càng bị vùi dập chỉ bởi xoay quanh đồng tiền. Bố mẹ gửi lên hàng tháng không đủ để trả tiền nhà và tiền học, đi làm thêm chỉ đủ cho em trang trải nốt phần tiền còn thiếu ấy, nhìn các bạn trong lớp ai cũng xúng xính quần áo đẹp, được đi đây đó, tụ tập hội nhóm…nhìn lại mình em thấy sao mà chạnh lòng đến thế, đã bao lâu rồi em không mua gì đó cho mình, được tụ tập bạn bè, được ăn những món ăn ngon?

Khao khát muốn đổi đời đã thôi thúc em bước vào con đường đầy tội lỗi. Đầu ngõ nơi em trọ mỗi chiều về đều có vài ba người ngồi ghi lô đề, mỗi khi đi học ngang qua, em lại được nghe những câu chuyện về hôm nay anh A trúng quả mấy triệu tiền lô, chị L gỡ được vốn đã mất mấy hôm ôm lô… Khiến em cứ suy nghĩ mãi về những câu chuyện ấy.

Tháng này bố mẹ gửi tiền lên không đủ để em nộp nốt tiền còn nợ bác chủ nhà của tháng trước, mà bác lại đang giục để nộp viện phí cho con trai. Không còn cách nào để xoay sở ra tiền, em đánh liều ra hỏi những người đã đánh lâu năm hôm nay nên đánh con gì, sau một hồi, em vét hết số tiền còn sót lại trong người để đánh con 12 với cam đoan tối nay kiểu gì cũng trúng từ chị ghi lô đề. Ấy thế mà trúng thật, em trả được hết nợ tiền nhà mà vẫn còn dư ra một khoản, thấy dễ đánh mà lại ngon ăn, dần dần em lao vào những con số ấy đến mức bỏ bê học hành, trúng lớn em khao bạn bè, đi mua sắm, thua em vay tiền để đánh rồi ghi nợ. Dần dần, thua nhiều hơn trúng, số nợ đã lên đến vài chục triệu, nằm ngoài khả năng trả của em. Em không dám đi học vì chủ nợ đến tận trường để đòi.

Trong lúc bế tắc nhất ấy, mẹ gọi lên để hỏi thăm tình hình học tập của em. Lúc đó, em mới chợt nhận ra khoảng thời gian vừa rồi em đã làm những điều tệ hại đến mức nào, em bật khóc nức nở và quyết định kể hết tất cả cho mẹ nghe. Bố mẹ đã phải chạy vạy khắp nơi để lo đủ số tiền trả nợ cho em, để em được đi học lại. Trong một khoảng thời gian dài được mẹ động viên và chia sẻ, em mới có thể ổn định cuộc sống, đi học và đi làm thêm để giúp bố mẹ trả bớt khoản nợ em đã gây ra. Đến tận bây giờ em mới có thể hiểu ra, rời xa gia đình thì phải có bản lĩnh và sự cố gắng thật lớn để không bị vấp ngã và xoáy vào những toan tính của cuộc sống. Em nói tôi có thể đưa câu chuyện này lên các trang mạng để cảnh tỉnh tất cả những bạn trẻ đang có lối sống buông thả, hãy dừng lại khi còn có thể để sống tốt hơn.

Được đăng bởi: Bong888

Leave a Reply